đen ngay chính giữa ập đến. Tôi nhìn kỹ em với cặp măt không như bình
thường. Em đẹp thật. Cái đẹp của lứa tuổi dậy thì hấp dẫn lạ thường, em
trong trắng ngây thơ quá. - Em nhìn anh cho em cái gì nè - Oâi, mận. Em
thích lắm Em mừng rỡ câu cổ tôi hun cái chốc. Tôi biết cái hun này thuần
thục chĩ là của đứa em gái ban tặng cho một thằng anh. Em như vậy, nên
tôi cũng không dám tấn công. Tôi có quyền đó lắm chớ. - Mình ra ngoài đó
học nghen anh? - Ừ Em nhí nhảnh tung tăng với bịch mận. Vừa ăn, em vửa
nằm ngả người vào tôi. Đôi má đồng tiền tròn lẳn làm cho tôi thấy xúc
động. Bất giác tôi đưa tay lên vuốt má của em. Không phản ứng, em nhắm
nghiền hai mắt. Thú thật, tôi chưa bào giờ gặp tình cảnh này từ trước
tới giờ. Ngu ngốc quá, tôi cầm hai tay em bóp thật mạnh để tỏ lòng cảm
mến em lắm - Anh làm em đau tay rồi đó. Em nũng nịu làm cho tôi chợt
tỉnh. Ngày qua ngày, tôi thấy em càng thân thiết với tôi hơn, có thể gọi
là không rời được. Một buổi chiều khi tôi vừa ở trường về thì nghe
ngoài vườn những tiếng cự cãi, tôi linh tính là có chuyện không lành xảy
ra với em. Tôi bay ngay ra đám mả. Em bị bao quanh giữa một đám người
trông có vẽ thật dữ tợn. Tôi núp sau đám chuối để theo dõi sự việc và
tìm cách giúp em. Tôi cố gắng mà cũng không sao hiểu được cuộc đối thoại
của họ: - Ai cho phép mày giao du với thằng sinh viên đó?- giọng một
người có lẽ cao tuổi nhất trong đám - Dạ, con mến ảnh vì thấy ảnh nghèo
mà lại hiền hậu - Mày biết đó chỉ là tạm bợ, sao mày không chịu tránh xa
ra?- giọng cụ bà - Dạ, tha lỗi cho con, giờ đây con không thể xa anh ấy
được nữa. Anh ấy đã thấy của con rồi - Mày nói vậy là sao? - Dạ… là anh
ấy đã nhìn thấy khi con tiểu.. Tôi gật bắn người. Em đã phát hiện tôi
nhìn trộm em, vậy mà tôi cứ tưởng em không hề hay biết. Tôi hối hận vì
đã làm cho em khổ. - Mày muốn vậy thì chúng tao sẽ từ mày luôn, mày đừng
trở về nữa - Oâng tha lỗi cho con, con hứa đến tết này, con sẽ quay về
Tôi thấy tình thế có vẻ như bất lợi với em, nên tôi liều mình chạy ra
phía họ, nhưng không ngờ, khi thấy tôi như người gặp ma, họ đã tung mình
chạy biến đi. Tôi ngỡ ngàng nhìn theo học mà không kịp có lời giải
thích. Quay lại em, em đã khóc nức nỡ từ nảy giờ. Em gục vào vai tôi -
Anh xin lỗi em, tại vì anh mà em phải chịu cảnh này - Anh không có lỗi
gì cả, rồi anh cũng sẽ hiểu thôi. - Anh có cho em ở tạm trong nhà của
anh không? Quá bất ngờ trước câu đề nghị chân thành của em. - Anh chỉ sợ
em chịu không nổi - Em xin cám ơn anh. Em sẽ nhớ ơn anh suốt đời. Anh
đừng nói em tên Thy nghen. Tên gì cũng được. - Sao vậy em? - Sau này anh
sẽ hiểu mà. Tôi phải xin phép ông giáo sư rằng có đứa em gái dưới quên
lên trọ học. Oâng bà tin lời tôi ngay, vì tôi chưa bao giờ nói dối. Em
rất siêng năng như tôi, nên mau chóng lấy được cảm tình của họ. Họ mến
em như con ruột. *** Mặc dù ở chung, nhưng tôi cũng chưa dám đụng chạm
vào thân thể ngà ngọc của em. Em thật nết na. Em lo cho tôi từng miếng
ăn giấc ngủ. En vá cho tôi những chiếc áo, mà cho dù tôi có khéo tay đến
đâu cũng phải còn bị lúng ta lúng túng. Một lần đi học về buổi trưa,
thấy em lui cui nấu ăn, khi nhìn lại, tôi tôi cười ngất. Thấy vậy em
đứng lên ngượng nghệu: - Anh cười cái gì vậy - Nhìn em kìa, lọ ẹ không
hà - Hứ, hỏng lau cho em mà còn chọc quê em nữa Tôi lấy tay mình đưa lên
chùi những vết dơ. Tay tôi vừa chạm vào, mặt em chuyển sang đỏ bừng -
Anh không có chọc, nhưng thấy em vất vả quá, anh muốn em vui vậy mà Da
mặt mịn màng hồng hào. Tôi nhìn vào mắt em, em nhìn tôi chờ đợi. Bất
giác tôi hun vào đôi môi mộng ướt của em. Em hun trả lại. Chúng tôi ôm